Ông ta thật sự nổi giận.

Bây giờ đang trong lúc nguy hiểm, Dương Thanh còn dám chọc giận Lý Tấn, chẳng phải là tự tìm đường chết sao?
Sau đó, ông ta lao vọt lên.

“Vèo!”
Nhưng tốc độ của Dương Thanh còn nhanh hơn.

Ông ta chưa kịp xông tới đã nhìn thấy cảnh tượng khủng bố.

“Bịchl”
“Bịch!”
Hai tiếng va đập nặng nề liên tiếp vang lên, hai vệ sĩ nghe lệnh Lý Tấn đánh Dương Thanh đều phun máu bay ngược ra như đạn pháo.

“Gái gì?”
“Sao lại như thế?”

“Sao cậu ta lại mạnh như vậy?”
Người nhà họ Lý đều sợ ngây người, vẻ mặt khó tin.

Nhất là Lý Tấn, hắn ta bát đầu cảm thấy sợ hãi.

Vệ sĩ của hắn ta đều là cao thủ của nhà họ Lý.

Hai người vừa bị Dương Thanh đánh bay là cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ.

Trong nhà họ Lý chỉ có dòng chính như hản ta mới có tư cách được hai cao thủ Vương Cảnh đi theo bảo vệ.

Vậy mà giờ đây, bọn họ đều bị đánh bay, bất tỉnh nhân sự.

Ông Vương đang định lao lên nghênh chiến cũng ngẩn người, vẻ mặt cực kỳ phức tạp.

Ông ta chỉ biết quan hệ của Dương Thanh và Lục Tỉnh Tuyết rất tốt, nhưng không ngờ anh lại mạnh như vậy.


Có thể dễ dàng đánh bay hai cao thủ Vương Cảnh sơ kỳ thì ít nhất thực lực của anh cũng phải là Vương Cảnh trung kỳ.

Bản thân ông ta cũng là Vương Cảnh sơ kỳ.

Nếu đối đâu Dương Thanh, chẳng phải ông ta sẽ không chịu nổi một đòn sao?
Nghĩ lại mình vừa chế nhạo Dương Thanh, ông ta cảm thấy cực kỳ xấu hổ, chỉ muốn tìm một cái lỗ nẻ để chui vào.

“Anh vừa nói muốn đánh phế tôi sao?”
Dương Thanh lạnh lùng bước từng bước về phía Lý Tấn.

Toàn thân Lý Tấn run bần bật, có thể xác định thực lực của Dương Thanh là Vương Cảnh trung kỳ.

Tuy trong nhà họ Lý cũng có mấy cao thủ Vương Cảnh trung kỳ nhưng hản ta gặp được cũng phải lễ phép chào hỏi.

Hắn ta sợ nhất là Dương Thanh còn trẻ như vậy đã đạt tới Vương Cảnh trung kỳ.

Loại người này sao có thể tâm thường được?
“Mày… mày định làm gì?”
Lý Tấn vừa lùi ra sau vừa lắp bắp nói: “Tao cảnh cáo mày, tao là thiên tài võ thuật thế hệ trẻ của nhà họ Lý, vừa đầy ba mươi tuổi đã đột phá Vương Cảnh sơ kỳ”.

“Nếu mày dám làm hại tao, ông nội tao sẽ không tha cho mày đâu!”.